Showing posts with label Day-off. Show all posts
Showing posts with label Day-off. Show all posts

I sense it softly

Bận. Em thắc mắc nothing news. Ừ, I am enjoying life so much, enjoy it every each day. Sợ sẽ so s.excited, hic, nhưng cannot help blasting "Sao yêu quá đời này!"
Have been busy the whole week, the coming event... Work from morning today, Sunday. Lunch is chicken hotpot with mushroom, not as nice and delicious as the previous meal. Phone calls came during the time...
Back to the room right after lunch. Some colleagues and friends jumped in just to say hello...
Got a very nice compliment early the week, from several important persons (MD, of course), told by Boss. Another one today "De anh ve consider lai fat nua nhe. Em xuat sac day..." It is not a day off at home anymore as the work done is almost as much as it is in a week day. Yesss, I sense it softly...

Sat n Sun!

Rain. Damn it! A very big plan with Voi was canceled due to crazy rain.
Rain. All day long. Don't know what to do other than lapping the notebook. Shower. Hair wash. Went to 17 Le Van Luong for a drink with Thay. Thay was late, too late. It was so crowded and noisy. Have not been to such place for a long time. Had several dishes before he came. Full lah. Chit and chat for 2 hours. The topic was, anytime, anywhere, about the crazy storm, Elino, Elina ... of which I am the TAM BAO, haha, so funny lah. Too full, cannot breathe. Got home at 9, checked mails then had 10 hour sleep till now nay.

Weekend!

Ngày Chủ Nhật ...

Iem mở mắt là 7am, in kí giờ thường ngày iem phải dậy để rồi quáng quàng phóng xe đến Cty nếu không mún nộp quỹ 33 cho anh iem. Sực nhớ hum nai là CN, iem vùi chăn ngủ tiếp. Mở mắt phát nữa đã 8:30am, dậy thui, vì hôm wa đã xin phép bố trẻ cho iem được đi Triển lãm Thời trang.
Iem cân nhắc mãi không bít nên mặc thật điệu hay chỉ đơn giản với quả tông lì thui. Mặc điệu thì rất khổ và ngại lúc thử đồ, mà lởm khởm quá, Hai lúa quá nhỡ gặp người wen, nhất là người lâu rồi không thấy mặt thì mất hết cả hình ảnh (iem là iem bị vài vố roài nên iem hãi lắm). Nhưng iem thì iem lại rất chi là ănđơxờtenđing, bạn nào mà được iem bắt gặp trong tình trạng đó thì iem vẫn hiểu là, chắc vội đi đâu đó thoai, chứ bình thường thì cũng ngon lắm, xinh lắm, xịn lắm, hị hị.
Rút cục là iem Hai lúa ra đường với một mớ tiền lẻ bỏ túi quần, no bag, no ATM card (cân nhắc mãi vụ thêm hay bớt vài tờ, nhỡ gặp món ngon mà kô đủ tiền thì tiếc, mang nhiều thì ..., kí bệnh kinh niên nó khổ thế).
Thất vọng lắm pà con ạ, ai có đọc entry này của iem trước 26 Dec thì đừng có tới GV nữa nhá. Chả nhẽ mất tiền gởi xe, mất cái vé vào cửa lại kô mua giề, iem làm vài phát chả bao giờ thừa rồi iem lượn, iem dzề, iem bibi.
Iem đã rút ra một cách shopping mà iem cho là hữu hiệu nhất với những kẻ có quỹ thời gian hạn hẹp như iem. Iem là iem cứ đi dọc đường, thấy m nào ở manơcanh ngon ngon là iem dừng, iem thử, iem pay. Iem được cái rất dễ chọn đồ, rất tinh để phát hiện ra m nào match với mình. Mà kí nào được shop trưng ra ngoài thì thường là đẹp nhứt. Đơn giản thế thôi. Nhưng iem lại sợ một điều là mắt iem chả sớm thì mụn cũng hơi lác (sang bên phải) và khả năng tông vào đít thằng đằng trước cũng rất nhiều, hãi phết, nhỉ...

Litchi garden

With Ms. Michele Foltz - Courtesy Dr. Thuyet

Bunching litchi - Courtesy Em Phong

Modelling with litchi - Courtesy Dr. Thuyet

May 12, 2007

1st NEM

April, 2007